Hạnh phúc

Mỗi ngày mình có 1 nỗi buồn và một niềm hạnh phúc, bắt nguồn từ quan hệ cha – con.

Sáng sớm, đưa con đi học. Ko biết vì lý do gì mà cả cha và con đều ít nói chuyện trên cả đoạn đường dài từ nhà đến trường của con. Có lẽ bé cũng hiểu là chỉ sau ít phút nữa thì cha con sẽ bắt đầu 1 ngày ko có nhau, nhất là khi chia tay con tại trường học, nhìn bé rất buồn (mình cảm nhận được điều đó).

Buồi chiều, mình đi đón bé. Thật là hạnh phúc khi vừa tới cổng trường, bé chạy lon ton ra đón lấy mình, luôn miệng gọi "ba, ba …" rồi chạy ào ra cửa, mình dang tay đón con vào lòng mà rưng rưng. Có lẽ niềm hạnh phúc này chỉ có người làm cha mới cảm nhận hết. Rồi suốt cả quãng đường từ trường về nhà, 2 cha con ríu rít nói chuyện. Mình hỏi han việc học của con, chỉ cho con những gì mà trên đường đi hai cha con gặp, nào là đèn xanh đèn đỏ, nào ô tô, bảng hiệu quảng cáo … (đặc biệt bé rất thích xem máy bay). Còn bé thì bi bô nói lại (hì, tất nhiên là chưa thành tiếng nhiều – mới có 1 tuổi rưỡi mà).

Thế đấy, hạnh phúc bắt nguồn từ những điều tưởng chừng nhỏ nhất, bắt nguồn từ những thay đổi trong cuộc đời mỗi người. Được làm cha thật là hạnh phúc.