Tối qua xem phim “Dù gió có thổi”, có cảnh ông Cần dạy con trai đầu (anh Khắc) về việc xác định chân giá trị của bản thân, thấy cũng hay.

Ông Cần và anh Khắc ngồi lai rai, anh Khắc khen chai rượu tây ngon, đậm đà.

Ông Cần lấy chai nước suối, đổ sang chai khác cho hết nước, lấy chai rượu tây đổ hết rượu vào chai nước suối xong rồi đổ nước trở lại chai rượu tây.

Ông cầm chai rượu (vỏ nước suối lên hỏi anh Khắc). Đây là chai gì? anh Khắc trả lời là chai rượu. Xong, ông cầm chai nước suối (vỏ là chai rượu) lên và hỏi: Đây là chai gì? anh Khắc trả lời là chai nước suối.

Ông kết luận: “Rượu nồng thì bỏ vào chai nào cũng nồng, Nước nhạt thì bỏ vào chai nào cũng nhạt. Giá trị của rượu được thể hiện ở sự đậm đà bên trong chứ không phải là cái chai. Chân giá trị bao giờ cũng là chân giá trị.”

Câu chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng mang ý nghĩa to lớn và rất hay trong cách dạy con của ông Cần.

Phim này có nội dung và tính giáo dục cao, đặc biệt là trong quan hệ gia đình, mình học được nhiều từ đó. Mới có hơn 2 tuần mà đã xem hết 120 tập rùi.