Bi#2–Cầu vồng

Trên đường về nhà, đi qua đường Tô Ngọc Vân, trời mới mưa xong, mẹ nhìn thấy cầu vồng. “Ôi, cầu vồng kìa” – rồi chỉ tay về phía cầu vồng.

Bi và bo cùng reo lên, “cầu vồng kìa, cầu vồng kìa”. Ba bảo, “Ừ, cầu vồng đó”.

Bi ngây thơ hỏi ba: “Có leo được lên cầu vồng không ba”, “Không con ạ” – ba trả lời.

“Sao mình ko leo lên rồi nhảy xuống cho nó vui” – bi đáp.

Nhưng mình chỉ nhìn thấy cầu vồng thôi, ko leo lên được. – ba nói.

Xong, trên suốt đoạn đường bi đọc đi đọc lại bài thơ về cầu vồng đã được cô dậy với vẻ rất thích thú.

Mưa rào vừa tạnh  
Có cái cầu vồng  
Ai vẽ cong cong  
Tô màu rực rỡ  
Tím xanh vàng đỏ  
Ồ hai cái nơ
Cái rõ, cái mờ  
Ai tài thế nhỉ  

Bi lại còn vừa đọc vừa chỉ lên cầu vồng và giải thích cho ba nghe: “đó, tím xanh vàng đỏ đó”, “đó ai vẽ cong cong đó”.

Về đến đường Hà Huy Giáp bi vẫn còn thấy cầu vồng, bi nói với ba. “Kìa, cầu vồng kìa, cầu vồng đi theo mình kìa.”